Cuối cùng thì sự việc cũng ổn thỏa, cô tôi gọi điện, bác tôi đến, khéo léo nói về những mối quan hệ.Bạn không nghĩ sự suy kiệt này chủ yếu do chạy nhảy quá sức mang đến.Sợ không trả được? Không phải.Họ vốn là những người khá nhạy cảm.Để tôi có thể đấm vào mặt ông ta, đập tan cái bàn rồi ra đi.Sai lầm lớn nhất là họ không đủ khả năng lí luận thuyết phục vì không đi tiếp những nẻo đường phong phú của nhận thức.Cũng như từng không thích nhiều sự không nhất quán của mình.Bạn đang ngồi trên một chiếc ghế gấp, lưng cong xuống, hai tay tì lên một chiếc bàn khá rộng, mà ở tư thế ngồi ghế thì nó cao đến ngực bạn.Mất thêm một người, lực lượng cái thiện càng mỏng manh.Và bạn tin, những người thân (nếu không có điều gì trầm trọng bạn gây ra cho họ vì câu chuyện này và sự dối trá để viết nó), họ sẽ phải cảm ơn bạn vì quãng đời gàn dở mà họ cho rằng bạn đã và đang sống.
